GIẢI TRÍ

Monday, May 31, 2021

UNCHAIN HEART MELODY

 


                                                                         To Queen

Let’s us singing together

Unchain Heart Melody .

 

Find out how I love you

If hard to see what on

Try a color filter .

 

If hard to see what is

Try a soul filter.

 

If hard to see what different

Try a language filter.

 

If hard to see what needed

Try a heat filter.

 

If hard to see what on

Find out how windows opened

Find out how unchain heart began to beat quicker

And you feel how I love you .

 

Let’s us singing together

Unchain Heart Melody.

 

H   A   I        P   H   U  O  N  G

Silicon valley may 29, 2021

 

 

 

 

 

 

 

.

 

 

 

 

 

Saturday, May 22, 2021

MÙA TÌNH THÁNG NĂM/ 2021

 Thơ Hi Phương  tng Queen

 

hai tay vê trái phiêu bng

ta sm tr li Bình Long

mưa ngun

biết đâu mùa lũ

sông Côn

đêm qua con nước

sóng cn bãi khuya.

 

mùa mother day 2021

khi silicon valley

MOTHER DAY 2021/ tặng QUEEN

ôm nhau ng hết đêm sâu

sáng ra mi biết thơ nhu vai Queen

bin còn mun nói gì thêm

sao con sóng nh v mm vai êm.

 

bin trong ta

bin trong em

khuya chưa thc gic

bình minh ra ràng.

 

mùa tình tháng 5

SILICON VALLEY 2021.


Monday, March 26, 2018

Thành Pleime Ngày Tháng Năm Chinh Chiến Cũ







Tặng Dương Diên Nghị , Anh Hoa, Chị Tám Mũ Đỏ Diệp Mỹ Thanh & Trịnh Tường Vân , Trầm Trọng Tài , Nguyễn Xuân Thiệp , Sử Hồng Xuân, Nguyễn Văn Sơn & Phạm thị Bạch Nga, Thái văn Bé,
Đinh Phụng Tiến , Nguyễn Hoàng Đạt , Lê Hữu Thường  , Nguyễn Xuân Hùng , Lương Văn Hùng …
là đơn vị trưởng trong quân ngũ
là những người bạn đã từng sống  /  phục vụ ở bộ tư lệnh Quân Đoàn 2 Vùng 2 Chiến Thuật
thành phố trên cao
gió thì bụi mưa thì bùn /  quanh năm mưa bùn gió bụi .

Tôi tốt nghiệp khóa 22 đào tạo sĩ quan trừ bị Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức kbc 4100 cuối tháng 11 năm 1966 .

Trước tháng rời trường mẹ /  rời đồi Tăng Nhơn Phú  / rời Chợ Nhỏ / rời Bãi Cây Da / rời hồ Lệ Thủy  / rời quán Diệm Song / rời hội quán sinh viên sĩ quan
về trình diện đơn vị đầu đời 2ter đường Thống Nhất Saigon / Bộ Tham Mưu Tổng Cục Chiến Tranh Chánh Trị
tôi được biên tập đặc san kỷ niệm lấy tên Dặm Trường *
sinh viên sĩ quan Nguyễn Trần Kiềm viết lời giới thiệu
sinh viên sĩ quan Nguyễn Văn Lương Sơn lo phần quảng cáo
sinh viên sĩ quan Lâm Huỳnh Long / Nguyễn Lâm trình bày bìa và vẽ chân dung chuẩn tướng
Trần Văn Trung chỉ huy trưởng Trường Bộ Binh Thủ Đức
tôi trình bày trang trong / sửa bản vỗ tại nhà in Văn Khoa đường Nguyễn Biểu Q.5 Chợ Lớn
thiếu tá Hà Hữu Viên Liên Đoàn Trưởng Liên Đoàn SVSQ ký giấy phép .

Phục vụ đơn vị tham mưu trung ương tại thủ đô hoa lệ vừa tròn  năm
tôi được xin đích danh / thuyên chuyến lên vùng cao chiến thuật .

Buổi trưa cuối tháng mười một
lần đầu tiên  đến phi trường lạ
cứ mỗi năm phút  / mỗi mười phút / một chuyến cất cánh một chuyến hạ cánh
đủ loại chuyên cơ  / vận tải / chiến đấu /phản lực / cánh quạt / trực thăng
lên / xuống  ngày đêm không ngớt
ở địa thế trên cao / gió mạnh / khói bụi / âm thanh phản lực xé nát  bầu trời 24 /24
đó là phi trường Cù Hanh   
rộn rịp nhất Đông Nam Á .

Tôi đứng trên phi trường Cù Hanh thời chiến nhìn  về đông / căn cứ hỏa lực Hàm Rồng ( Quân lực VNCH & Đồng Minh  & Sư Đoàn 4  Kỵ Binh Hoa Kỳ ) / xa hơn là Quảng Ngãi , Qui Nhơn , Tuy Hòa , Nhatrang , Phan Rang , Phan Thiết  bên bờ biển đông … / xa hơn nữa với / Hoàng Sa – Trường Sa biển đảo  tổ quốc  / sau lưng tôi  đỉnh cao tây trường sơn / mái nhà tổ quốc – hậu sơn tiền hải /  với căn cứ hỏa lực Kontum – Dakto – Daksuk núi rừng trùng điệp .

Quá giang xe GMC  của quân đội Mỹ chạy về hướng Biển Hồ Pleiku chừng 5 km
 bỏ tôi xuống ngay trước cổng thành Pleime
tôi biết và nhớ thành pleime ngày tháng năm chinh chiến cũ từ hồi đó cho đến bây giờ chưa quên
nhớ lắm .

Đầu năm 1965
Trung tướng Vĩnh Lộc đánh thắng trận Pleime đổi thành Cổ Loa / tên của các tư lệnh tiền nhiệm  / là thành Pleime / Bộ tư lịnh Quân Đoàn 2 Vùng 2 Chiến Thuật
cho biên soạn và ấn hành cuốn” WHY PLEIME?”
 như loại sách bỏ túi bằng Anh ngữ,  in & trình bày nhiều màu rất đẹp
hoàn chỉnh phi trường chiến lược Phượng Hoàng
xây dựng Trung Tâm Đào Tạo Cán Bộ Sắc Tộc ( Cán Bộ Trường Sơn )
Anh Cả Trường Sơn cỡi voi , phát quà,  đọc diễn văn định cư đồng bào Thượng
mở khu dưỡng quân cho quân nhân VNCH & Đồng Minh ( duy nhất trong quân sử VNCH )
khai trương vũ trường Phượng Hoàng ( Tiểu Đoàn 20 CTCT đảm trách dàn nhạc, ca sĩ, vũ nữ & ẩm thực.  )

Tôi trình diện tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 20 Chiến Tranh Chánh Trị ( CTCT ) với đại úy Anh Hoa / làm thơ lục bát
ngủ lại tiểu đoàn một đêm
sáng hôm sau biệt phái ngay
phòng Tâm Lý Chiến / Khối CTCT
trình diện thiếu tá Dương Diên Nghị  / tác giả Xác Lá Rừng Thu  / người của Ba Biên Giới / tài tử phim  Người Về Từ Đỉnh Núi
ông hỏi Hải Phương tới rồi hả / uống café cái đã
rồi đâu công việc đó /  có sẵn cho toa / anh em cả mà
cứ thong thả
( cái kiểu của Nghị là làm việc gì cũng  hăng hái nhưng rất thoải mái . )

 Nhân sự phòng TLC lúc bấy giờ ( cuối năm 1967 )
nhìn qua nhìn lại chỉ có mình Nghị tả xung hữu đột
Nguyễn xuân Thiệp và một sĩ quan khác biệt phái  đài phát thanh Đàlạt / Hoàng Anh Tuấn quản đốc / thực hiện chương trình Phát Thanh Quân Đội Quân Đoàn 2
Đinh Phụng Tiến, Nguyễn Hoàng Đạt khóa 16 SQTB giải ngũ
Trưởng phòng Chính Huấn nghỉ phép thường niên
Trầm Trọng Tài chờ về Saigon  học anh văn chờ đị Mỹ .

Khối CTCT lại chuẩn bị khai giảng khóa học Quốc Sách Xây Dựng Nông Thôn dành cho tất cả Đại Đội Phó Địa Phương Quân toàn vùng
- chuẩn bị thực hiện chương trình phát thanh địch vận & phần quà giáng sinh thả dù cho CS trong rừng núi tây nguyên ( lần này tôi gặp Nguyễn Xuân Thiệp trở về cùng em gái Dạ Lan công tác tại phòng TLC )
- chuẩn bị tổ chức Noel Tiền Đồn tại bộ chỉ huy trung đoàn 41 / sư đoàn 22BB tại Tân Cảnh / Kontum /  cùng quân đội đồng minh đón tiếp tổng thống Nguyễn Văn Thiệu tham dự
- chuẩn bị lò đúc chì cho thợ in typo do Thượng Sĩ Lân ( Thường gọi thân mật anh Ba Lân / chuyên viên lắp ráp & canh bọt nước & điều hành máy in rotative )  của Cục TLC  công tác giúp đỡ
- chuẩn bị bài vở / hoàn toàn văn nghệ /  cho nguyệt san Cao Châu số đặc biệt ( số 9 )Mùa Xuân Mậu Thân 1968, trong số này tôi viết một chuyện ngắn Mùa Xuân Trên Đỉnh Non Mù.

Tôi dành chút thì giờ buổi trưa buổi tối chạy qua chạy lại máy offset dã chiến bên tiểu đoàn giúp Anh Hoa biên tập, layout bài vở  báo Xuân 1968 Tiểu Đoàn 20CTCT ( Thời đó layout bài có nghĩa là cắt dán. Sau khi làm marquet, chọn corps chữ/ corps chữ có nhiều bộ/ mỗi bộ có hình quả trám, nhân viên/ thường là hạ sĩ quan đã được huấn luyện ở Hoa KỲ/ đánh máy trên carbon đặc biệt, bài vở như đã in xong . Layout là cắt dán theo marquet. Bộ phận khác làm bảng kẽm và chạy máy. Máy offset dã chiến là hai connex cỡ lớn/ mỗi tiểu đoàn ctct ở 4 vùng chiến thuật đều có trang bị để in truyền đơn trừ tiểu đoàn 50 ctct )
tôi cũng trình bày, edit, chọn tựa và in bằng giấy tốt, xuất bản tập thơ luc bát Những Bài Âu Ca cho tác giả Anh Hoa năm 1968
bìa báo xuân và bìa thơ lục bát đươc in màu tại máy in cục Tâm Lý Chiến.

Tôi ở Câu Lạc Bộ Độc Thân Thành Pleime
ngôi nhà lầu một tầng đồ sộ hai dảy phòng, có phòng vảng lai, phòng khách,  nhà ăn, thường cũng gọi CLB  Trung  úy Hưng ( quản lý , ngày tôi ở đó )
nhiều lần, buổi trưa tôi ăn cơm ngoài phố / quán Cao Nguyên hay chỗ Bến Xe Mới/
rồi, uống café Dinh Điền
có lần,  buổi chiều cuối tuần ngồi trước thềm nhà Kim Tuấn  trên đường Phan Bội Châu  uống café  chị Hồ Thị Sương pha, nhìn cảnh người/ lính tráng qua lại/
(dạo này Kim Tuấn làm thông dịch viên cho một đơn vị Quân Đội Mỹ, gia đình có depot thuốc tây lớn như pharmacy )
thỉnh thoảng ăn cơm tối ở câu lạc bộ Phượng Hoàng với Anh Hoa
nghe nhạc, nhảy vài ba điệu với giày saut bùn đất đỏ.

Một ngày giáp tết Mậu Thân 1968 cũng ở câu lạc bộ Phượng Hoàng
bữa ăn cơm tối
Anh Hoa nói cậu sẽ về Tiểu Đoàn 40 CTCT ở Bình Thủy, Cần Thơ
có sự vụ lệnh hoán chuyển Trung Uý Thành với cậu
ngày mai tôi làm lệnh thuyên chuyển
cho cậu nghỉ phép thường niên và phép nghỉ Tết.

Tôi chưa kịp chào con đường Hoàng Diệu đi lên đi xuống đã trở về chốn cũ như thơ Vũ Hữu Định
chưa đủ thì giờ lái xe một vòng xa lộ Vĩnh Lộc thăm lại Biển Hồ / cái rốn của Cao Nguyên đất đỏ mà nước trong xanh con sóng vỗ
không còn thì giờ thưởng thức bún bò Dân Y Viện và mì Diệp Kính
nhưng trong sâu thẳm lòng tôi
tôi hẹn ngày trở lại
không phải vì ai ra đi cũng muốn trở về chốn cũ
nhưng tôi
tôi muốn về chốn cũ để thăm lại tôi
người lính bình thường thời tuổi trẻ .

Buổi sáng tinh sương
Sơn ( Nguyễn văn Sơn, Đại Đội Trưởng Xe Uỉ Tiểu Đoàn 20 Công Binh) đưa tôi ra phị trường
tôi chưa kịp chào người quân cảnh đứng gác
thì xe đã ra khỏi cổng Thành Pleime
lòng tôi nhìn lại trong mù sương lạnh.

Khi làm manifest  về Tân Sơn Nhất
tôi không gặp Thái Văn Bé, Trưởng Trạm Tiếp Liên phi trường Cù Hanh/ người bạn cùng lớp với tôi thời Trung học ở Nhatrang
để nói một câu gì đó  chắc cũng vu vơ thôi
và chào bạn .

Chuyến bay C130 Pleiku- Tân Sơn Nhất hồi ấy đến bây giờ
tôi không muốn biết bao nhiêu năm đã qua
tôi cũng không muốn biết bao nhiêu đổi dời phôi pha bui cát
cho đến khi viết những dòng này
thì lòng thương nhớ  lao lung
ảnh tượng hình như xa lắm
thành phố thời chiến/ chiếc xe jeep / cổng thành pheime / và…những con đường
dặm trường tàn phai đời lính .

Mới đó/  1968 / và bây giờ
những ngày giáp Tết Mậu Tuất 2018
như mới hôm qua hôm kia hôm trước
mà đã quá xa xôi
xa xôi lắm
khi hỏi lòng ngày trở lại thăm Thành Pleime thì lòng đã xa xôi như tiền kiếp
khi hỏi ly café Dinh Điền thì giọt đen rơi vào hư vô thành khói
khi hỏi tôi
thì trước hay sau gì tôi cũng chỉ là người lính bình thường
có lần ở trong thành Pleime  trong tiền kiếp .

*  SVSQ nguyễn trần kiềm đặt tên

h     i        p  h  ư  ơ  n  g
khi ở SILICON VALLEY tháng hai 2018





















Tuesday, January 9, 2018

Thư Tòa Soạn “ Những Lời Viết Thay Bạn “





Người đeo kính đen là SVSQ Nguyễn Trần Kiềm bên cạnh SVSQ Hải Phương


Những   Cơn   Mưa   Cuối   Mùa    Chợt   Đổ  Xuống
Đồi   Tăng   Nhơn  Phú   KBC   4100

Thư Tòa Soạn “ Những Lời Viết Thay Bạn “

  Khi anh Hải Phương,  -  người phụ trách tập đặc này san - , muốn tôi đặt tên cho nó, tôi nhận lời mà trong đầu chưa có một ý kiến rõ rệt nào. Lúc ấy khoảng đầu tháng 10/ 66, nghĩa là 7 tháng đã trôi qua đi trong quân trường nầy, với nhiều cát bụi, nhiều nắng đến say người trong những giấc trưa ngoài đồi, nhiều mưa trên poncho – những đêm có nhạc tango xa vắng ( thứ nhạc” triste - en -soi”, như anh Phạm Quốc Phú trong Đại Đội 4 đã nói một lúc nào đó trong  hội quán ) trùng với hơi café, khói thuốc lá, và màu sắc trong hội quán, một thứ gì với nhiều điều  buồn vui khó nói…

  Và bây giờ, lúc tập đặc san này đến tay độc giả thì ngày rời quân trường đã gần; nó mang tên”Dặm Trường”.

  Dặm Trường. Tại sao? ! Dặm Trường là con đường dài, rất dài, là khó khăn đã được khắc phục,
Là hiện tại luôn luôn đòi hỏi cảnh giác, là chông gai sẽ đến phải vượt qua. Dặm Trường mặc nhiên gợi nên một dĩ vãng chứa chất một tương lai. Với tất cả nội dung đó, Dặm Trường chính là ý thức lao lung, làm sao cho con đường chúng ta đi có được một nội dung ý nghĩa, một giá trị cho suốt cuộc hành trình…

  Do đó, từ một ảnh tượng khởi đầu ( những cuộn thép gai như chân trời trên bìa Nguyệt San Bộ Binh, ruộng đất quê hương cằn cỗi hun hút, và ngày tháng rã tan không dấu tích như bụi cát,.. và người lính bộ binh vẫn tiến mạnh về phía trước…), thoáng hiện lên 2 chữ Dặm Trường .

  Đặc san như vậy là đã có tên, nhưng anh Hải Phương lại muốn tôi có vài trang chung quanh 2 chữ đó. Tôi lại nhận lời, nhưng biết viết gì hơn nữa ? ! Vậy thì hóa ra âm thanh và ngôn ngữ tự nó không đủ gợi nên trong tâm hồn chúng ta một dẫn dụ ( suggestion ) có ý nghĩa hay sao ? Mà chúng ta ai lại không hiểu rằng nghệ thuật, rằng ngôn từ thi ca đôi khị có thể diễn đạt hơn cả sự khúc chiết mạch lạc của cả một hệ thống triết lý ( Anh Hải Phương là nhà thơ, hẳn anh phải biết rõ điều này hơn ai hết..) Và, như thế, nhiều ngày lại qua đị, tôi vẫn chưa viết được chữ nào.

  Cho đến khi những buổi chiều ủ mây, những cơn mưa cuối mùa chợt đổ xuống, gợi nhớ rất nhiều điều, và trên khoảng trũng suy tư nối liền dĩ vãng  với tương lai, lại rõ nét 2 chữ Dặm Trường.

SVSQ NGUYỄN TRẦN KIỀM
Khóa 22 SQTB Thủ Đức
Viết Thay SVSQ HẢI  PHƯƠNG
lá Thư Tòa Soạn “

KBC 4100 tháng 11/ 1966.

Friday, January 5, 2018

Nhớ Họa sĩ Đinh Cường


Nhân ngày giỗ năm thứ hai của 
họa sĩ Đinh Cường 07/01

Tranh Hải Phương " FLOWER"

Wednesday, November 15, 2017

Tình yêu: thực phẩm cho thế giới đói






Đo bằng độ rung buổi sáng chúa nhật táo xanh ớt xanh cần xanh và môi em khát tình nhợt nhạt
mảnh vụn chiếc bánh thánh còn lại trong chén rượu lễ thân xác chúa trong mạch máu
hoà tan rơi xuống tốc độ khô khốc con suối cạn dòng cảm giác vực sâu tê cứng mê dại.

Đo lường độ rung buổi sáng chúa nhật thịt bằm tỏi bằm ngò xé nhỏ rí trộn lẫn môi em lênh láng rượu vang đỏ
vị linh mục rao giảng cùng tiếng chuông mầu nhiệm tuổi thơ nhà thờ chúa cứu thế đường kỳ đồng và hải cảng đời người vắng những con tàu neo lại chỉ còn loài hải âu độc diễn lời tiễn biệt buổi chiều trong thư viện hoàng hôn cọ nghiến trí nhớ thắp nến (nơi em ngồi suy tưởng.)

Đo bằng độ rung buổi sáng chúa nhật bánh phở hủ tiếu mì gói nước lèo và thơ ta ủ men nồng nàn nhuốm lửa
đo bằng độ rung nơi cư trú ghế ngồi tủ đựng giường nằm sách vở buồng tắm khí trời và linh hồn các cửa sổ
ta đong bo bo thứ ngũ cốc cho ngựa ăn còn nguyên vỏ trộn lẫn với je pense donc je suis rau muống áp chảo với cogito ergo sum
tất cả bỏ vào melting pot ngày tạ ơn cùng với con gà tây và trái bí rợ.

Đo bằng độ rung buổi sáng chúa nhật café starbucks và nước bọt vỉa hè mật ong và thuốc lá lao phổi và môi em rịn ứa sắc màu dĩ vãng cẩm thạch non hoa văn nhiễm thể trăng xanh hiện hữu liu liu đêm trái tim làm bánh lái
ta nuốt trộng (không nhai) những nguyên tắc căn bản của lý trí cùng với bảng đen phấn trắng
ta nuốt trộng những trang sách giáo khoa thư cùng ly nước đá nhận
ta nuốt trộng đôi guốc gỗ tà áo dài mái tóc nghiêng nghiêng và những bước chân trên bãi cát và những bài toán mệnh đề thái nhỏ trộn với âm dương ngũ hành càn khôn đất đai mùa màng thai nở để lỡ mai sau có tái sinh em và biển hình hài nguyên vẹn.

Còn thi-sĩ-chết-trong-thời-gian cùng với sợi dây thừng bỏ quên trên hải cảng cô đơn treo cổ hằng ngày être-pour-la-mort.

Đo bằng độ rung buổi sáng chúa nhật thân xác đàn bà kinh nguyệt dân chủ tự do thần linh thượng đế đồng cỏ xanh nói lời tử tế giòng sông hát bài âu ca mái nhà ngôn ngữ thả khói bếp nấu cơm chiều và môi em hội hè bày biện dạ tiệc nhân sinh lễ nghi đình đám thả cỏ nguy nga đón rước tình yêu cho thế giới (rã họng.)

Đo bằng độ rung buổi sáng chúa nhật lưu đày trên cây thập tự thần thánh tròn vai em đứng dạng háng ra chan rưới hồng ân khát vọng cho thế giới đói (kêu gào rã họng.)

Tình yêu
thực phẩm cho thế giới đói.
Đo bằng độ rung buổi sáng chúa nhật không có em
tình yêu bỏ vào valise mang theo thực phẩm cho thế giới đói
(kêu gào rã họng.)


HẢI PHƯƠNG

Dạ tiệc tháng chạp ở san francisco gió







Dạ tiệc tháng chạp
ở san francisco gió
cây cầu treo giấu trăm ngàn nút rối
gởi lại thông điệp của thế kỷ hai mươi lãng mạn sắc mầu
và giọt lệ trắng trong veo hồ mắt em
râm ran ngân lên
âm thanh vỡ vụn cảm xúc trừu tượng
mặt trời chín ngọt
ngôn ngữ đỏ lửng mê muội.

Dạ tiệc tháng chạp
ở san francisco gió
cơn mộng du quẫy đạp tự nhiên
tình yêu chưa bao giờ vĩnh cửu
mặc dầu công phá dữ dội
cơn bão thức giấc
cào xé dục vọng lương thiện
như cây cỏ đánh thức mùa xuân tinh nguyên
như khi em gọi biển đêm
ngát môi hôn vang dội sóng vỗ.

Dạ tiệc tháng chạp
ở san francisco gió
buổi sáng hẹn quán café
dưới phố sausalito
đem theo cả trái tim sóng sánh bầu trời ẩm đục
ký ức hạn hán cọ miết vào vịnh sâu
vết cứa thủy tinh dự báo nỗi cô đơn trầm tích
vận mạng gieo xuống triền ngực em
mùa bông cải vàng tháng giêng phơn phớt nắng.

Dạ tiệc tháng chạp
ở san francisco gió
hàng cây phong đỏ
rụng những chiếc lá sau cùng
đêm lạnh khô
cong cứng ngón tay khẳng khiu trần trụi
gõ nhịp vào chuyến đi xa chưa kịp về
của loài ngựa thồ thất sủng
hí lộng vang trời kim cổ
dặm trường khuya mỏi vó.

Dạ tiệc tháng chạp
ở san francisco gió
dự báo thời tiết: ngày trở về biển động
thực đơn: thịnh soạn gió và trăng lưu vong khuất
y phục: thời thượng khoả thân lá
vũ nữ: mỹ nhân ngư
rượu khai vị: thứ nước cất ngàn năm của thần linh ủ giấu trong hồ mắt em chiêm bao
trang trí bày biện: trái cây vỡ lòng và mimosa tím như môi em
ghi chú: rất tiếc không tìm đâu có được mimosa vàng rất đà lạt và thuở ta đứng trên núi hát
địa chỉ mặt đất: tang nghi quán thơ chiêu dụ với điệu nhạc rap vồn vã tiễn người đi rất bát nhã
địa chỉ trang nhà: lá hát nguyên ngôn đĩ thoã
âm nhạc: con còng với bản trường ca cát hát nháp mấy thiên thu
ánh sáng và sắc mầu: trăng xanh siêu thực trên trang thơ tân hình thức rịn ứa cháy tràn qua vú em bán khai bờ vực mở.

Dạ tiệc tháng chạp
ở san francisco gió
em gọi mặt trời đêm thả xác trên biển
ngát môi hôn nguyệt thực.

Hải Phương


Ở tang nghi quán thơ thời hậu hiện đại





Em hãy vứt linh hồn ta vào buổi sớm mai
có cuộc hành trình khởi hành trên biển
bến tầu và hải cảng ở phía sau
con tầu chạy về phía trái
ta tìm đường cong chân trời xa vời vợi
cũng ở phía trái
bởi vì phía trái có trái tim em định hướng
ta giong buồm mở gió.

Trái tim ta phản hồi trơn lạnh bề mặt lõm chùm âm thanh trang trí
dội lại những tương phản bao bọc yên lặng hiu quạnh từng mỗi phế tích của đời sống hôm qua
hôm nay cứa nghiến nhấm nháp vào vùng huyệt sâu của sắc màu
cũng ở phía trái
bởi vì phía trái có trái tim em định hướng giấc mơ xanh vào chốn phiêu bồng chở theo những mê si khi ta ôm hôn ngọn hải đăng và bầu trời được tái sinh man dại cuồng nhiệt bằng những bè mây phù du loạn sắc
cũng để trang trí lễ hội ở tang nghi quán thơ thời hậu hiện đại.

Em hãy đưa linh hồn ta tới khu rừng hoang vắng
nơi có buổi chiều đi nhẹ nhàng trên nỗi buồn bộ lạc màu tím
nơi thường bắt đầu dạ khúc cho chim với chiếc dương cầm gió
lúc mặt trăng lặn căm vàng
phiên khúc ấu thơ lặng lẽ
và em vén màn lên
vén màn lên chào mừng thế kỷ hân hoan tuyệt vọng
chào đón bọn thi sĩ thứ thiệt dự lễ hội ở tang nghi quán thơ thời hậu hiện đại.

Hãy ném linh hồn bọn làm thơ vào vũ trụ em
cùng với bản hoà âm muộn màng của đêm dự báo thời tiết biển động
trên tháp trí nhớ tổ tiên ta đốt lửa bên suối đá cuội khoả thân hút sâu trăng du mục nhão nhừ hai bờ kim cổ
ta ngước nhìn lên phía trái
trái tim em gõ nhịp nồng nàn
tháng giêng tang nghi quán thơ thời hậu hiện đại cháy rực.

Ta cướp lễ tang thơ
em giấu ta trong ngực mở.

Hải Phương

tháng tám ở San Jose
2009


Mùa thu lá bàng rơi vàng nắng bước chân nghe





Sáng nay thức dậy thăm cây
lá mừng rơn màu trời phú lục.

Sáng nay thức dậy thăm em
lưng trần phẳng phiu lộ đồ nhân loại mới
nơi di trú vĩnh cửu.

Sáng nay thức dậy thăm vườn em
hạt mưa phùn rây nhẹ tháng giêng
thơm lựng trái cây vỡ lòng ngát nhánh sơ sinh
ta bén rễ vũ trụ em chan chứa
biển hoài thai nguyên đán trong thơ
ta đi về lênh láng mộng.

Sáng nay thức dậy ra biển sớm
cảm ơn con còng một đời cùng ta miệt mài dựng xây đền và buông lỏng sợi dây thừng dài nối kết hào quang những sao lạc vào linh hồn cửa sổ.

... và mùa cá động tình êm ái dạ khúc loã thể
và tên gọi xómbóng thápbà camranh đạilãnh
và le beau rivage cát biển nhatrang óng vàng vời vợi
buổi ta về có điều chi ngại ngùng chưa nói
bởi vì em sớm hôm ra vào trang lề khép mở
bởi vì em lá hát lời tinh ròng rịn ứa tính thể thổ ngơi / quê nhà / yêu dấu.

Có phải?

Sáng nay chuyến xe đò tốc hành sàigòn rời bến
chuyến đi
chuyến về
ta đứng lại đợi tình ta
từng giọt thời gian vỡ nhoà đường cong hè phố cũ
như lần thăm mẹ lá bàng rơi mùa thu vàng nắng bước chân quen rộn rã.

Sáng nay chào em mà như thể chào ta
bởi vì em còn ở lại tóc mây lộng gió
mùa thu lá bàng rơi bước chân nghe rưng rức
chờ nhau về
- có phải?

Hải Phương

8/2009


Và gió mấy ngọn mầm sơ sinh từ biển




Tranh Hải Phương


Có phải em là thi ca 
thi ca là mái nhà hữu thể (em)
thơm tho ngực mở rộng thể tích lục địa ngôn ngữ và diện mạo mặt trời nung nấu tâm linh hừng đông mẩy ngọn.

Gió mẩy ngọn mầm sơ sinh từ biển
hải cảng cô đơn mở neo những con tầu đau điếng ra đi nhạt nhòa dấu cổ sơ biệt tích
ta biệt dạng buổi sớm mai không có em khung cửa bảo tàng viện trí nhớ hờ hững khép.

Lỡ mai sau không còn bọn thi sĩ làm thơ thứ thiệt nhân loại (và trái đất) sẽ bị hủy diệt trong sa mạc nung nấu
chính em là thi ca làm địa cầu xanh mát
mùa màng em gieo xuống luống cày thời gian những mộng mị và những giấc chiêm bao vĩnh cửu rằng tình yêu là lương thực cho thế giới đói
rằng giòng sông lặng thinh trôi theo những hò hẹn và rác rưởi
còn ta kẻ hoài vọng tháng giêng 
ngóng đợi những mùa gặt bội thu hư vô
và gió
mẩy ngọn mầm tử sinh từ biển.

Có phải thi ca lay chuyển ngũ quan không ngừng chấn động
như độ rung êm ái đêm ngày của địa cầu
như độ rung em cảm xúc toàn diện sắc mầu lãng mạn của thế kỷ pha trộn hừng hực thổ nhưỡng lịch sử nhiệt đới đốt cháy rụi tàn đời sống lúc nào cũng đang nhen nhúm.

Có phải em là sa mạc xanh của thơ
tháo nước tràn lũ vào những giòng sông khô cạn ngọn nguồn tươi nguyên cảm xúc
và ta be bờ nguồn cơn giữ lại
giữ lại mãi mãi dấu yêu còn sót những tương tàn vụn vỡ.

Có phải thơ là tất cả nên cũng là không
không tất cả muôn ngàn thế giới bày biện cho riêng cơn hồng thủy tràn ngập mặt đất
ta chìm lún sâu vào em tan biến những khoảnh khắc hiện sinh bọt bèo đau đớn
nhưng không thể nào kết thúc âm mưu đào thoát trốn chạy khỏi
linh hồn trói buộc ta đậu lại rúc vào tóc em ngủ không rời buổi chiều muộn cuộc tái sinh đỏ lửng.

Có phải gió mẩy ngọn mầm sơ sinh từ biển
ở chỗ sóng vỗ trũng xuống phía dưới xa chân trời vời vợi ngọn hải đăng mơ màng ngậm cứng vành trăng
em cấn thai thơ ta
càn khôn cấn thai địa cầu xanh
biển hàm tiếu nguyên đán.
Âm vọng tháng giêng em không ngớt nguồn cơn ở chỗ nách lá mọc rễ tâm linh hừng đông cồn cào nứt mở
Và Gió Mẩy Ngọn Mầm Sơ Sinh Từ Biển.


HẢI PHƯƠNG



tháng giêng 2009, ở san jose.

Như là tận thế ở chỗ rún hở ngực phơi trần thời thượng




Tranh Hải Phương


Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
vũ trụ khép mở rơi
những hạt mưa giấu từ mùa màng xưa
sản phẩm tạp kỷ
luân lưu nhiều lớp quá khứ chưa cạn
nguồn suối chiêm bao
thổ ngơi em trầm tích đáy hư không
chất chứa khả thể và phân liệt của riêng em
mùi vị mê sảng của gió.

Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
di sản lập ngôn ký ức về mùi da đàn bà
rất hiệp thông lịch sử
lịch sử thường hay viết nháp
bởi mùi vị cũng cần tắm gội
trang bị khứu giác thơ
sóng sánh thời đại da màu tạp chủng.

Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
rừng nguyên khai và những chân trời lá mục
buổi tối mặt trăng vỡ vụn ra và rớt xuống đáy biển
buổi sáng mặt trời căng khô tỏa rộng
khởi hành bình minh nhiệt đới nêm gia vị nắng
diễn trình em rực rã
ta hít cạn mùi lưu vong mùi mẫn.

Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
cả phòng triển lãm khỏa thân lá
khu vườn dĩ vãng nhà em chao chác tiếng chim gọi nhau về ríu rít
hạt giống tồn lắng nẩy mầm trong đất ấm cựa mình rạn vỡ tiếng không lời
âm vang của biển sâu hút.

Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
tiếng nhạc tâm hồn vọng lại trôi trên phiên khúc tuổi thơ
từ lúc em vén màn lên
có phải thời ta rong chơi ở đại học hàng me sài- gòn bọn nam nữ sinh viên paris rất tự nhiên cởi truồng chạy xuống phố đọc thơ tình yêu trộn lẫn hương cafésóng sánh giọt đen đặc mù mịt khói thuốc lá và những giờ phút hôn mê như là tận thế.


Hải Phương

 

tháng bảy 2009, ở san jose. 

thi sĩ chết trong thời gian


Tranh Hải Phương


Khi mà ngọn lửa vừa đủ độ nung chín tới mọi thứ
em bừng lên
môi hé mở
dòng điệu mãnh liệt
cực kỳ dịu dàng lãng mạn phiêu lãng trong / như / của thơ
là thứ ngôn ngữ riêng được viết được nói được phát ra được câm lặng nín thinh được bày tỏ dấu hiệu vô ngôn vô tướng vô hình vô mệnh vô lượng vô chung vô cùng yêu dấu
tất cả lấy lại / giành giựt trong tay thần linh cất giữ bí mật nhiều thiên niên kỷ trong chiếc gùi thần thoại đeo / mang trên lưng thằng gù trước thời đại chưa có chữ viết.

Chiến thắng này là của em
của bọn thi sĩ thứ thiệt trong thế kỷ tình yêu hoang hóa.

Khi mà ngọn lửa vừa đủ độ nung chín tới mọi thứ
em bừng lên
môi hé mở
người ơi / bạn bè ơi / anh em ơi / cây trụ đèn còn ở lại sàigòn ơi / đại học hàng me ơi
thế kỷ ta ơi
trái đất ta ơi
hãy đứng bật dậy đi tới
không nhân danh / bởi vì thường hay lạm dụng
không tuyên ngôn / bởi vì thường hay hí lộng
không cầu nguyện / bởi vì nguyện cầu là lương thực nguội lạnh của đời sau
chỉ cần hát
làm thơ tình yêu
tán tỉnh mặt trời nóng khát
với trái tim hớn hở vô biên quay cuồng điên dại.

Khi mà ngọn lửa vừa đủ độ nung chín tới mọi thứ
em bừng lên
môi hé mở
mặt trời chìm trong biển em hòa tan chân lý vĩnh cửu
có phải thơ là chân lý
là sự thật đầu tiên và sau cùng
là phục sinh
là hơi thở
là chết
là cấn thai
là treo cổ
là… tất cả?

Khi mà ngọn lửa vừa đủ độ nung chín tới mọi thứ
em bừng lên
môi hé mở
suối ngực no đầy mở rộng nếp gấp dấu chỉ cội nguồn tiền kiếp
âm vực bản lề xô đẩy hư không khát vỡ
cùng với hạt giống thơ lung linh ủ mầm sơ sinh trong em lai láng thi-sĩ-chết-trong-thời-gian
sản phẩm của nó thì vĩnh cửu
(hay cũng chỉ là thứ nước ốc nhạt nhẽo vô vị thứ cặn bã rác rưởi giẻ rách phân bón thuốc sát trùng… thì thật tình ta chưa nghĩ tới.)

Còn lại mỗi một điều rất đẹp
Thi Sĩ Chết Trong Thời Gian.

HẢI PHƯƠNG

khi ở sanjose

tháng mười một 2009