GIẢI TRÍ

Tuesday, November 14, 2017

Vòng ôm em bủa vây mệnh đề ngữ ngôn @ mềm mại ảo





Làm sao thoát được
một là hai
có nghĩa ba là bốn
năm là mười
chín là bẩy ngược xuôi
em tượng số rộng rinh bờ vai mềm xuân nữ yêu giữa xuân thì rực rã
ta liều lĩnh dạng háng hắt hiu đứng chênh vênh bên bản lề tồn sinh em khép mở lộ đồ hành trình thế kỷ 20/21.

Làm sao thoát được
mai là mốt
bữa hôm qua là bữa trước chưa về
bữa hôm nay là bữa trước của ngày mai
em là thơ
(cũng bởi vì em là thơ)
có nghĩa em là mai là mốt
là bữa sau bữa trước bữa hôm qua
là bữa sáng bữa trưa bữa tối khuya lơ khuya lắc
là bình minh xanh dịu vợi sắc màu
hôm nay nữa... em hốt nhiên vĩnh cửu.

Rừng là núi
núi rừng em thơm lá biếc nghìn thu
ta trở lại tìm dấu loài vượn tổ
một/hai triệu năm còn vang tiếng hú
dội lại tiền thân trên triền vách đá cao âm âm thê thiết
tiếng của thần linh ngái ngủ.

Bờ là bến
bến là bờ
bến bờ em đưa ai qua bên kia thủơ trước
ở bên này
đôi bờ con sông sao mấy lần cách trở
có phải chân lý ở bên kia bờ
phía bên kia bờ là chân lý
làm sao thoát được.

Làm sao thoát được
vòng ôm em bủa vây mệnh đề ngữ ngôn @ mềm mại ảo.


HẢI PHƯƠNG

tháng giêng 2011
ở san jose


Em trầm ngải sắc màu nguyên đán






từ bữa em khoả thân ra
rất thánh thiện sắc màu nguyên đán
ta hư vô bữa trước trăng tà
dòng sông cũ hồng pha chút nắng mưa trời phú lục.

từ bữa em khoả thân ra
phục chế bầu trời ý niệm
ta lưu vong trên xứ sở người
đêm tiền thân lá thay màu sinh thái.

từ bữa em khoả thân ra
rừng tháng giêng ngải thả bùa thơm tho cành lá
mưa tháng chạp trầm ủ hương trong tóc rối
trói hồn ta trầm ngải một đời riêng.

từ bữa em khoả thân ra
trái đất cựa mình chuyển hoá
ta mục đồng đứng hát ngân nga
gió phiêu bạt lùa trăng vào lũng thấp.

từ bữa em khoả thân ra
nhịp thở thảo nguyên rộn rã ấm nồng ngực lạ
sắc màu tinh thể xanh vừa tới
hồng đào vỗ cánh nhịp xuân khai.

từ bữa em khoả thân ra
biển tao ngộ chào con sóng vỗ
con hải âu ngơ ngác bay về qua bến cảng
ta thả neo rối sợi dây thừng.

từ bữa em khoả thân ra
nét cọ mới vòng chân trời rộng bờ vai đêm mềm mại
mây lang thang về hội tụ lao lung
ta đứng đợi dưới tượng đài phế tích.

từ bữa em khoả thân ra
bữa đó bữa hôm qua bữa nay ngày mai là mấy bữa
ta làm thơ có sợi tóc bay theo
em thánh thiện sắc màu nguyên đán.

dòng sông cũ hồng pha chút nắng mưa trời Diên Khánh[1]
em nguyên khai từ biển gió theo về
ta uống cạn tháng giêng giấu trong ngực ứa
em trầm ngải sắc màu nguyên đán.


HẢI PHƯƠNG

tháng giêng 2012
ở thung lũng điện tử


Mùa xuân đang ở mức khởi hành




Rồi một ngày nào đó (đã qua)
khi mùa xuân đang ở mức khởi hành
ta như con chim xa rừng lẻ bạn xoải cánh dặm trường bay mỏi
di trú vào em
đến bây giờ còn ở lại.

Mùa xuân đang ở mức khởi hành
tháng giêng nô nức xoã tóc bay trong thơ ta
thơ ta đang ở mức khởi hành gieo trồng giáp vụ
bởi vì dự báo thời tiết ở thung lũng điện tử và vùng phụ cận còn có lúc đổi thay
nhưng trái tim ta mùa xuân chưa kịp cũ
còn mới tinh toan như sáng hôm nay em trao ta nụ hôn hiệu lệnh đầu mùa tình ái.

Mùa xuân đang ở mức khởi hành rất đẹp
bởi vì em đang ở vị trí tột cùng
cái đẹp là thơ cứu chuộc nhân loại và ta ra khỏi đám mây mù ô nhiễm và mặt đất phản bội sản sinh toàn loài rắn độc mặc dầu mùa trước ta gieo trồng tinh thể nhân ái của trăng và gió phiêu bồng trước sau như một.

Mùa xuân đang ờ mức khởi hành trở lại (với gia tốc trái tim)
cánh đồng chiêm bao tái sinh nguy nga thành phố cỏ tháng giêng biêng biếc ngực em cười
ta chọn cho thơ thứ ngôn ngữ của suối nước chảy và tiếng chim hót ngân nga đầu ngày
tô thêm màu xanh lá biếc
vẽ thêm cánh rừng nguyên khai có tiếng đàn đá nỉ non phúc âm biển
và em mùa xuân
lênh đênh con sóng vỗ.

Mùa xuân đang ở mức khởi hành gia tốc
ta từ những dấu ấn hoang vu đau đớn đến đây
em hào phóng đãi ta nắng mưa trời đất trích
ta mãi mãi tạ ơn nồng ấm
nhưng cũng mãi mãi canh cánh bên lòng mùa xuân Kỷ Dậu
theo Quang Trung Đại Đế vào Thăng Long ăn Tết với hoa đào
trải rộng thênh thang chiếc chiếu hoa nghìn năm văn vật giữa lòng cố thổ lập đàn cúng lạy tổ tiên
mời đầy đủ nhân dân trăm họ
bày ra chơi thế trận cuộc cờ nhân nghĩa
để mai sau còn yêu người mãi mãi
nghênh đón giai nhân hà thành Ngọc Hân Công Chúa.

Mùa xuân đang ở mức khởi hành trở lại
bước qua trùng điệp chia xa cha mẹ ta có nhiều cơ may đoàn tụ một nhà sau nhiều nghìn năm giữ gìn toàn vẹn núi sông yên vui xã tắc bình Đông trụ Tây chinh Nam phạt Bắc khai thác rừng vàng biển bạc nuôi dạy con cái thành người trí nhân đại nghĩa vươn vai Phù Đổng tới thế kỷ tâm đồ điện toán nhân loại gặp nhau niềm nở anh em trong mỗi sát na truy tìm tự do hạnh phúc.

Và em
mùa xuân đang ở mức khởi hành
tóc thời con gái bay bay thơm tho bầu trời phú lục.

HẢI PHƯƠNG


Tháng giêng ở Silicon Valley và vùng phụ cận eo vịnh Sausalito




Buổi sáng trời âm âm chuyển dạ háo hức
Ta làm thơ ở vùng vịnh dự báo thời tiết sương mù
cầu Cựu Kim Sơn lành lạnh tháng giêng mây thấp chùng xuống
có một chút Lâm Viên thở khói trên ngọn cây đồi Cù
có một chút ngày tháng nhẹ tênh tan loãng
có một chút phố xá điên điên khùng khùng dựa lưng bên hàng cột đèn cao áp ngầy ngật mất ngủ
và những chuyến buýt vội vàng ghé vào lề đỗ lại
đám bồ câu bay lên rần rật.

Buổi sáng trời âm âm chuyển dạ háo hức
ta làm thơ ở San Jose cũng giống như làm ruộng
dự báo thời tiết có mưa nhỏ
quán café Starbucks trong khuôn viên trường đại học Evergreen thơm lựng mùi tóc cỏ cháy mấy em thiếu nữ đồn điền Java
hình như có chút Blao
hình như có chút giảng đường và thư viện hàng me đường Nguyễn Trung Trực Sàigòn
và hình như cũng có ta thả bộ rong chơi ở Bến Nghé / Hòn Ngọc Viễn Đông thời mòn gót giầy đi lên đi xuống.

Buổi sáng trời âm âm chuyển dạ háo hức
có tiếng dội liên hồi từ nghìn năm sâu thẳm hơi thở của trái đất linh ứng của thần linh mặc khải của vũ trụ chuyển hoá của nhớ nhung lạ lùng xô dạt ta nhẹ nhàng không ngớt vào bờ eo vịnh Sausalito đá dựng
con phố bên bờ bắc cầu Golden Gate
con phố của những chuyến lữ hành đào thoát đi xa trở về gặp lại biển lao xao dưới chân trần rực rỡ
mà mỗi lần gặp biển
y như là mỗi lần ta trở lại quê nhà
nằm dài trên bãi cát trắng mịn màng
có con còng chạy long nhong ngao ngáo như ta
ngao ngáo.

Buổi sáng trời âm âm chuyển dạ háo hức
ta làm thơ / làm tình cũng giống như làm ruộng nhiều năm hưu canh
mùa màng mưa thuận gió hoà
thổ ngơi đất trời hoan lạc
em trăng hoa đỏng đảnh với thời gian cổ kim vời vợi bốn nghìn năm ngân nga trên cánh đồng đêm thả cỏ[*] sáng trưng rơm rạ nền văn minh nông nghiệp
em thụ thai nguyên đán trong thơ ta
năm Nhâm Thìn / hai ngàn mười hai (2012)
ta nguyệt thực em biển nguy nga rụng trứng.

Buổi sáng trời âm âm chuyển dạ háo hức báo tin
vườn nhà em rây nhẹ hạt mưa phùn
chiếc đàn đá treo trên đỉnh ký ức ken đầy âm vọng quá khứ tan vỡ nỉ non
pho tượng cũ cất cánh bay theo miếu đền chiêm bao lá mục
tháng giêng ở thung lũng điện tử Silicon và vùng phụ cận eo vịnh Sausalito trong thơ ta em thụ thai nguyên đán.

HẢI PHƯƠNG

silicon valley
tháng giêng 2012

_________________________

[*]mời đọc Toan Ánh, Phong Tục Học.

Hãy bay đi những chiếc quan tài lao xao gió



Hãy bay đi những chiếc quan tài gió lao xao
như chuyện xẩy ra thường ngày
sáng nay
mở ra
computer báo
very suspicious
không tìm thấy bài thơ gởi tienve.org lúc 0 giờ ngày thứ sáu.

Hãy bay đi những chiếc quan tài gió lao xao
thời đại của chúng ta là vậy
nghi ngờ
(nhiều khi) ngộ nhận tất cả.

Ta cất giữ tất cả những bài thơ vào quan tài gió cùng với tro than hoài niệm trong tang nghi quán ký ức
bay đi bay đi
hãy bay đi
những chiếc quan tài gió.

Hãy bay đi những chiếc quan tài gió lao xao
ta bắt đầu trở lại (lúc nào cũng vậy)
bài thơ hậu chăn trâu ở Hoàng Liên Sơn
hãy ném chút men mặt trời thật mới chung quanh ta những hạt bụi nhiễm độc khủng khiếp
trong lò sát sanh lộ thiên
không hầm mộ
không tên tuổi / vô danh
không ghi dấu / vô tổ quốc
không cư trú / lưu đày
không tất cả / tất cả đều không / hư vô
không trở về / không cội rễ / vong thân
không hẹn hò / người tù hoàn toàn cô độc …

Ta gửi bài thơ trong quan tài gió
hãy bay đi cùng
giấy vụn / xe tải / máy bay / nhà tù / xa lộ / phố phường / đô thị / thiên đường / địa ngục ...
hãy bay đi con đường làng mùi rơm ủ phân trâu văn hoá ẩm thực diệt chủng thời văn minh đất nung / sắn nút chai + họng súng aka lạnh tanh mùi thép
hãy bay đi chiếc ghế bọc da em ngồi ngày ngày trong thư viện quốc hội Mỹ thời văn hoá ẩm thực thịt bằm King Burger + @ + mì Ý.

Hãy bay đi những chiếc quan tài gió lao xao
hãy bay đi Suối Máu / Hàm Tân / Long Giao / Long Khánh / Trảng Lớn / Cổng Trời / Hoàng Liên Sơn ...
vùng đất của một quê hương mà thượng đế (nếu có) đã bỏ quên
nơi mà lương tâm nhân loại khi có khi không tuỳ theo mức độ giao kèo bán buôn trưng bày thường trực sản phẩm (lương tâm) để nhân danh / son phấn
hãy bay đi ga Phú Lu / ga Ấm Thượng
ngã ba sông Hồng + sông Lô
đò dọc suối A Mai
ngã ba Bà Chi / K4 / K5 / K6 / K7 / K2 / K1
Tân Lập – Vĩnh Phú
nơi mà bữa cơm lưng chén bo bo trộn lẫn cứt đái + ruộng rẫy + tre nứa + tủi nhục nhọc nhằn ngẩng đầu cam chịu
nơi mà máu tươi + nước mắt thương tiếc bạn bè đồng đội
các bạn ta ơi

những Nguyễn Hữư Thường[1] + những Huy Vân[2] ... cuối cùng thôi ở lại
để ta về mấy mươi năm xứ người lưu lạc.

Hôm nay như lần muộn màng tảo mộ
hãy bay đi những chiếc quan tài lao xao gió.


Hải Phương

tháng giêng ở san jose 2012

_________________________
[1]Bác sĩ quân y.
[2]Chủ bút cuối cùng của nhật báo Tiền Tuyến, TC.CTCT/QLVNCH.


Như chàng thi sĩ lãng mạn trong sắc màu ống nghiệm vạn hoa tạp kỹ 21


Giả sử ta không phải là ta
tiếng động trắng tan vỡ như bọt nước
một chút sắc màu vô nhiễm phôi phai trong gió
một chút hư vô mềm mại trên môi em
ta pha trộn hoàng hôn vào đêm tóc rối
đám rong biển gợi cảm
ta ngợi ca ta kiên cường đổi thay số phận.

Giả sử ta không phải là ta
sự thật đâu phải lúc nào cũng bày ra giả thiết
một thời có thiệt
một thời khủng khiếp
ta được tước phong kẻ phiến loạn nguỵ quân cùng bè lũ dập dềnh xác chết trong các trại tù tập trung khổ sai chung thân biệt xứ không có bản án
ta ngợi ca ta kiên cường sống sót đổi thay số phận.

Giả sử ta không phải là ta
đâu ai biết ta là ai
khi ở với cha mẹ thời chiến tranh huỷ diệt
cùng các em nhỏ chạy giặc
không có bữa cơm no
bà nội ngồi bên đống gạch ngói căn nhà Tây đốt cháy rụi
ta ngợi ca ta kiên cường lớn lên từng ngày quạnh hiu đổi thay số phận.

Giả sử ta không phải là ta
có ngày ta biến mất khỏi thành phố / cội rễ / quê nhà / nơi chốn / thổ ngơi / hang ổ...
khi trở lại không còn dấu tích nơi về nơi ở
nỗi buồn thênh thang phẳng lặng
ta ngợi ca ta kiên cường đứng sững nhìn quạnh hiu ngao ngáo số phận.

Giả sử ta không phải là ta
ta trống trơn bốn bề trăm hướng rộng rinh kỳ diệu đến muốn tự sát
rộng rinh kỳ diệu đến muốn yêu thương loài người quá đỗi
rộng rinh kỳ diệu đến muốn điên cuồng lung linh chết (dĩ nhiên không cáo phó không nhà quàn)
ta ngợi ca ta kiên cường cô đơn đến giờ phút chót quạnh hiu đổi thay số phận.

Giả sử ta không phải là ta
có khi không còn ai cho ta số phận
ta tự chọn lựa / hay không thể nào chọn lựa
ta chịu đựng số phận nhất định không phải rủi may
ta ngợi ta vô cùng kiên cường kiêu hãnh chịu nhận số phận vong thân quằn quại đứng nhìn quạnh hiu cạn cùng trụi lá đau điếng
(ngợi ca kiểu này rất sến / hoa lá cành / cải lương / cổ điển...)

Giả sử ta không phải là ta
như người đời gọi ta là đồ
đồ mất dạy
đồ phải gió
đồ mê gái
(nếu không mê gái thì làm sao lớn nổi là người)
đồ nhà quê / mò cua bắt ốc
đồ đứng đường
đồ thất học
đồ ngu dốt
đồ du côn / mưu mô ám sát thượng đế (nếu có)
ta có đủ thứ đồ...
nhưng chưa ai gọi ta mày là đồ làm người
ta không có điều gi để hối tiếc
nhưng chưa bao giờ ta bằng lòng đời ta
ta kiêu hãnh ngợi ca ta vô cùng nhỏ nhoi như hạt bụi.

Giả sử ta không phải là ta
biết đâu ở dưới kia hay ở đâu đó
bên bờ vực thẳm tồn lưu
đá cuội ngây thơ ứa mầm sinh thái
em dẫn dụ ta / hạt bụi mong manh hoá kiếp trong sắc màu tạp kỹ.

Giả sử ta không phải là ta
thì em thụ thai ta như chàng thi sĩ lãng mạn trong sắc màu ống nghiệm vạn hoa tạp kỹ 21.

Hải Phương

tháng hai 2012
ở san jose



Gõ phèng la giữa chợ diễn viên đeo mặt nạ cuồng nhiệt chương trình tạp kỹ




Làm xiếc hoá trang đeo mặt nạ
dựng đài đấu quyền Anh múa võ Bình Định múa côn đi quyền đu dây bắn súng
giữa chợ gõ phèng la liên hồi trống giục
cho khỉ ngậm gừng
mại dzô mại dzô
bán thuốc dán / dầu hôi / súng đạn / cao đơn hoàn tán / nồi niêu xoong chảo...

Làm ca sĩ háta
dựng rạp bài chòi quan họ vọng cổ ca dao lục bát
chiều thính phòng Tây Ban Cầm nhạc Tây Phương cổ điển
sản xuất album cuồng ca cực khủng
mở đài phát thanh
lập đài truyền hình 24/24
huyên náo suốt ngày sáng trưa chiều tối.

Làm kẻ tu hành
ông cha ông cố ông đại đức ông thượng toạ ông khất sĩ
xây chùa xây nhà thờ miếu đền miễu am thánh thất chủng viện...
mở đại nhạc hội cứu trợ kẻ khổ
nhân danh Đấng Tối cao yêu thương con người tất cả.

Làm ma cô đóng cửa rút cầu
ngậm lửa phun trăng tiền hậu bất nhất
làm Tướng đầu hàng giặc theo lệnh
làm lính vô danh nhận định bạn / thù từ lỗ chiếu môn đến đỉnh đầu ruồi ngắm đúng điểm đen bóp cò từng phát
(bài học vỡ lòng ở trường Bộ Binh Thủ Đức về vũ khí qui ước / súng trường Garant M1.)

Làm chính trị tiền hô hậu ủng
đọc diễn văn trịnh trọng hết cỡ khi ra tranh cử
hứa hẹn bất tận thấu trời xanh đủ thứ
xảo ngôn loạn ngữ
lập phe chia đảng
vỗ tay hoan hô đả đảo
thâu đêm suốt sáng hoang phí tiệc tùng bù khú.

Làm nhà thương mại lập ngôn lập thuyết
buôn thần bán thánh
chia chác từng vùng các cứ
xưng tụng đại gia mở sòng bài / vũ trường / nhà chứa gái non
bởi vì gìn giữ hoà bình sản xuất dụng cụ chiến tranh tiêu diệt
bom đạn hỏa tiễn hạt nhân máy bay tàng hình tầu ngầm tiêm kích
bởi vì hoàn hảo lập trình cư an tư nguy sản xuất vũ khí giết người êm ái

nhân danh nhân quyền đạo đức
lập đảng thiệt hơn ra tay thảo khấu
chia phe chia nhóm bán buôn nhân nghĩa.

Làm nhà báo
nhà in / thư viện
loạn cào cào chữ nghĩa
in ấn bất tận cỏ hoa rơm rạ
truyền thông (y như) truyền nhiễm.

Làm kẻ sĩ / triết gia bất phùng thời
vừa ở dưỡng trí viện tâm thần bước ra ngất ngư con tầu đi
điên điên dại dại
đeo túi hành lữ khất thực hậu hiện đại trang bị toàn cầu hoá đầy mình từ trên xuống dưới iPhone linh ứng + iPod cực mạnh + laptop siêu mỏng + @ siêu cảm
đưa tay cao vẫy chào bàn dân thiên hạ
rao giảng chuyện trên trời dưới đất
thao thao bất tuyệt chuyện nắng chuyện mưa
dự báo thời tiết bốn mùa anh em làm tình làm tội
thả bùa giũ quẻ
tiên tri ngoại cảm tương lai quá khứ
gõ phèng la giữa chợ diễn viên đeo mặt nạ cuồng nhiệt chương trình tạp kỹ.

Còn bọn thi sĩ thứ thiệt
vòng tay thảo nguyên xanh phú lục
em bày biện rộng rinh trái tim tình yêu khát vỡ đãi người bốn mùa yến tiệc.

Hải Phương

tháng hai ở san jose
2012


Ta ra bông cư trú một vầng trăng võng

                 
                           

                                         tặng Nguyên Minh, Nguyễn Đình Thuần, Nguyễn Xuân Thiệp, Đinh Cường
                                                                                         như lời chào mừng tháng 4 gặp gỡ ở San Jose.

Điểm tâm giấc mơ đêm qua một gánh thơ no bụng
nuốt trộng thêm mớ con chữ tinh ròng thần thánh mượn tạm bọn trẻ con đánh đáo đạp lon đường phố
chuyển dạ ta trong em cấn thai rất lạ
con sóng cồn cào biển bọt vàng
trong tách càphê sáng trưa chiều tối
sóng sánh thân xác đàn bà vừa đủ độ nêm sắc hương ngầy ngật
màu đen man dại lẳng lơ bốc hơi thánh thiện.

Điểm tâm giấc mơ đêm qua ruộng cày vỡ
mạ non mọc trên tóc em mái nhà bãi biển
lúa chín vàng bãi cát sa mạc
người máy được tước phong rao giảng thánh kinh ngày phục sinh của chúa
được tỏ bày tình ái
ta được tước phong làm kẻ mục đồng ngủ trên đồng cỏ gối đầu thảo nguyên em xanh biếc thơm tho hoa trái
ngực tròn vo quả trứng nhuộm màu tháng tư sinh thái.

Điểm tâm giấc mơ đêm qua cơn gió bạc đãi
lá khinh miệt trút giũ cành vong thân
rụng đầy mái hiên âm vọng ngôn ngữ
pho tượng khoả thân trong vườn phế tích tàn phai gõ nhịp cây dương cầm lao xao gió
tiếng hát xanh khô khẽ khàng
gieo nhục thể đất
ta ra bông cư trú một vầng trăng võng.

Điểm tâm giấc mơ đêm qua mưa tầm tã
cơn khát nóng đầm đìa nguồn nước
no đã đời thềm vực em không đáy
hồ chứa rộng rinh tràn lũ
đêm lờ lợ nứt vỡ môi hôn toả sáng
vũng tối ta tháng chạp lễ hội.

Điểm tâm giấc mơ đêm qua gió thổi rách nội tàng cơn mê bố cục lỏng
ê ẩm ngụ ngôn em địa chấn
người đàn bà đi trong mưa
mang theo cánh rừng bí tích nõn nà lá ướt
mặt trời nhiệt đới giấu sâu kín trong ngực nàng
tia nắng sử ca mẹ Âu Cơ
phút giây phân chia quyền lực cùng chàng cai trị rừng cao và biển lớn.

Điểm tâm giấc mơ đêm qua trăng mỏi
em cai trị ta đòn roi êm ái
mấy ngàn năm vất vả hoan lạc ảo
bóng tối ngạo nghễ hoá trang bình minh nhục cảm thân mật không thật
nhưng thơ mộng ẩn giấu đâu đó
gây mùi khứu giác thổ ngơi hang ổ
ở chỗ lần đầu tiên con chim ra ràng mê mẩn tập bay đôi cánh vỗ.

Điểm tâm giấc mơ đêm qua phân cực điểm tương phùng gờn gợn
gam màu vàng đất phẳng lặng khung gỗ
gởi tới tín hiệu cuộc hành lữ chưa cơ may trùng ngộ
Ta Ra Bông Cư Trú Một Vầng Trăng Võng.

Hải Phương

                                                                                                                     tháng ba ở san jose
                                                                                                                       hai ngàn mười hai


tháng tư ta bắt chước loài vượn già làm nháp thơ tặng Em tóc thơm mùi cỏ tía




                                                                        tặng Trương Gia Vy, sinh nhật tháng 4.

Sáng nay ta cứ cũ đón chào em ngày rất mới
nét đồng dạng cứ lập dị đồng dạng mà lại khác biệt như mặt trời mỗi ngày nghiêng trên vách trí nhớ xế bóng
ta lưng lưng hoàng hôn mặc dầu nét sơ sinh rực rã.

Sáng nay ta cứ cũ đón chào em ngày rất mới
biển cựa mình đổi hướng nội tàng gió tháng tư nghịch chiều thốc tháo em sinh ra giữa tồn lưu héo hắt
mùa này ở quê nhà cồn bãi cựa mình vô số cá ngừ cá nục tanh tao ghe bến thân thiết
cồn cát Phan Rí nắng chang chang buổi trưa buồn hiu gối đầu nằm phơi mình la liệt
con dông chạy quanh bụi cây mai dương lá nhỏ gai nhọn lấp lánh.

Sáng nay ta cứ cũ đón chào em ngày rất mới
chạy miết chạy miết không hết nỗi long đong tất tả tiếc thương theo mãi
vạt đêm nội dung cựa mình heo hút tua tủa
ta bỏ lại ta trên núi
xuống phố làm nháp thơ
con chữ bốc mùi hố rác.

Sáng nay ta cứ cũ đón chào em ngày rất mới
bài diễn văn ở đoạn cuối cử toạ rúc sâu vào bàn ghế
mặc dầu diễn xuất tồi
đột nhiên ta vỗ tay ta háo hức
rồi sau cùng cũng rúc sâu vào bàn ghế trốn
nghĩ về ngày mai không còn dấu vết người trên trái đất
nghi ngờ dòng sông của nội
ngừng chảy.

Sáng nay ta cứ cũ đón chào em ngày rất mới
đổi kiểu uống cà-phê với chùm mây trắng và tóc tía trộn lại dậy mùi cogito ergo sum
đột nhiên thấy ta hiện hữu nhưng chưa là người di chuyển bốn chân trong hành lang em nguy nga hoá kiếp
đột nhiên bắt chước tiếng vượn rống lên thảm thiết
rất thật vượn trong cõi
người thiên hạ.

Sáng nay ta cứ cũ đón chào em rất mới
bình minh thức dậy hớn hở
ta sơ sinh rộn rã
rao ráo vết thương không lành lặn
dù mất dù còn làm sao được (em)
quá khứ đã đi qua dấu hình trái tim rỗng máu.

Tháng Tư Ta Bắt Chước Loài Vượn Già Làm Nháp Thơ Tặng Em Tóc Thơm Mùi Cỏ Tía Hong Trăng Vừa Đủ Ngậm Vành Thiên Cổ.

Hải Phương

tháng tư ở san jose
hai ngàn mười hai