GIẢI TRÍ

Tuesday, November 14, 2017

Môi em phôi thai trổ đọt tím ngọn phù du thơm ngất

     




đêm với Queen, Đinh Cường, Quế Hương, Nguyễn Xuân Thiệp, Ngọc Thủy,
Nguyên Minh, Lữ Quỳnh, Sao Biển ... và Hắn.

đêm nay ta say mềm
hỡi Queen
vô lượng chiêm bao háo hức mẩy chồi ngọt mật
môi em bồng bềnh trổ đọt tím ngọn phù du thơm ngất

đêm nay ta say mềm
hỡi Queen
Đinh Cường vẽ chân dung
em nguyên khai từ biển gió theo về
lùa sợi tóc hồng nhan xanh mướt cỏ
lộng lẫy nàng tiên tuổi nhỏ.

đêm nay ta say mềm
hỡi Queen
Đinh Cường phác hoạ hắn
bộ mặt rặt khỉ già ngồi ngô ngố trong tang nghi quán
ôm xác thời gian truy điệu
tiếng kèn đồng đột nhiên tắt lịm
bức tường âm thanh vôi vữa bất động
hắn vỗ tay mình ên
uống cạn ly rượu đỏ
vui quá hắn thèm giết hắn
chết giữa bè bạn
mai sau phục sinh cùng những mắt sao long lanh mọc sớm.

đêm nay ta say mềm
hỡi Queen
Nguyễn Xuân Thiệp h[*]
chén rượu thánh giấu trong ngực ứa
em đãi ta đã đời một bữa
men phúc âm sóng sánh biển
lung linh sóng vỗ.

đêm nay ta say mềm
hỡi Queen
đêm sàigòn bỏ lại hàng cây ngủ quên / phố chợ / chỗ ngồi / tiếng dội / thúc hối / xô đẩy / trốn chạy vội vã
ký ức bon vó ngựa
Môi Em Phôi Thai Trổ Đọt Tím Ngọn Phù Du Thơm Ngất.

Hải Phương

_________________________
[*]h trong thơ Nguyễn Xuân Thiệp.

phục sinh 2012
ở san jose


Giữa lũng đấu trường ngập úng chiêm bao xơ xác mộng

     


hắn thèm giết hắn
đêm nghiến nát cảm xúc người đàn bà còn sót lại dấu bình minh
sáng mai thức dậy hắn làm thơ ca ngợi mặt trời và trái đất
phát hiện (rất) thảm thiết
đời hắn vô nghĩa
như chuyện xẩy ra thường ngày ở chợ.

hắn thèm giết hắn
thèm một đêm trôi nổi với người đàn bà thổi lại từng giây phút âm vọng hân hoan ảo không bao giờ bay tới hải đảo vô biên của gió
trận mưa mùa lao xao phế tích ngọn đồi hoang hoá lũng đấu trường ngập úng chiêm bao xơ xác mộng.

hắn thèm giết hắn
thèm một đêm khép lại bản lề mùa tình với người đàn bà sống sót sau thời vụ được mùa bội thu thân xác
bão lũ vinh danh bãi bờ hoang vắng chấn động
có tiếng dương cầm biển vang vọng
trong căn nhà mê man dòng sông trăng buổi đó
hắn còn rất nhỏ.

hắn thèm giết hắn
trong mỗi phút giây hiện hữu
hắn chết trong thời gian
Être - dans - le - temps.

hắn thèm giết hắn
lập tức trước cửa thiên đường xanh sáng láng / dưới sàn sâu địa ngục tăm tối / bên hàng cây bã đậu rậm lá / nơi tiếp giáp thảo nguyên và con suối ngân nga bờ đá cuội / hay ở chỗ nào cũng vậy ... / ngay sau thời vụ được mùa bội thu thân xác.
Être - pour - la - mort.

hắn thèm giết hắn
Giữa Lũng Đấu Trường Ngập Úng Chiêm Bao Xơ Xác Mộng.

Hải Phương

tháng tư 2012

ở san jose

đêm tháng năm gối đầu tay em nằm nghe cỏ mọc






ta đón đợi cơn mưa rừng
sông cái nước nguồn lai láng
lãng du vào châu thổ em
từ lúc em chưa là mùa màng
hồng thơm rụng trứng sáng trăng thời vụ.

đêm tháng năm gối đầu tay em nằm nghe cỏ mọc
từ lúc em là mùa màng gieo trồng thời vụ được mùa thân xác
mê cung thời gian mềm mại bào mòn phẳng phiu phiến đá
châu thổ em bốn mùa xanh biếc lá
nơi bờ sông và cửa biển gặp nhau
cuống cuồng xôn xao dòng chảy.

đêm tháng năm gối đầu tay em nằm nghe cỏ mọc
nách trí nhớ xạ hương ngôn ngữ
mậu dịch âm thiết bừng mở
cảm hứng biến tấu vòm ngực dạ quang lao xao bầy tinh tú
trăng đã hoang vu nên ta uống cạn môi em một bình minh rất cũ.

đêm tháng năm gối đầu tay em nằm nghe cỏ mọc
dòng sông thụ thai mùa lũ
đòng đòng cỏ trổ ngọn non tơ lúa xạ
biêng biếc gam màu trũng sâu
em toả nhiệt bát độ phức âm lãng mạn bất chợt giấu nụ
thảo nguyên mở rộng trường canh trườn qua con suốí nhỏ róc rách âm vực lõm.

em toả nhiệt phức âm lãng mạn bất chợt rớt nhẹ
đêm lõm sâu mùa màng thời vụ
ta gối đầu tay em
tháng năm nằm nghe cỏ mọc.

Hải Phương

ở san jose
tháng năm 2012


Tạp sự viết ở San Jose tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc








Tặng Trúc Liên-Duy Thanh, Queen, Nguyễn Trí Minh Quang, Nguyễn Xuân Thiệp, Đinh Cường.

Có gì hình như rất xưa
khuôn mặt hoang dại cánh rừng lá ướt
bức tranh ấy chép lại phả màu xanh nhẹ nhàng
buổi sáng mai cựa mình khẽ khàng
ta uống cạn tách café trộn giấc mơ mây trắng
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.

Có gì hình như rất xưa
chiếc cầu gỗ bắc ngang thành phố biển
đôi guốc mộc giữ lại âm vang tiếng động thế kỷ trước dung nhan rợp trời áo trắng nữ sinh bay bay mùa phượng đỏ
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.

Có gì hình như rất xưa
mặt trời hát bài ca riêng tặng trái đất
hơn nửa thế kỷ trước nhìn sông Cà Ty Hoài Khanh làm thơ rất điệu đàng
Bao nhiêu con nước xa nguòn
Thì con sông đó cũng buồn thế thôi [*]
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.

Có gì hình như rất xưa
giai điệu âm tiết tình ái lỗi thời về một khúc hát ảo tưởng cám dỗ đau đớn mời mọc hồn nhiên tuổi trẻ ngọt ngào say đắm
con rãnh thênh thang vết nứt
nụ cười sơ sinh thánh thót quyến rũ não nùng hào quang tinh khiết vỡ ra
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.

Có gì hình như rất xưa
nguy nga phế tích
sợi giây thừng quá khứ treo cổ ta những buổi trưa lội sông tắm biển phơi nắng chang chang đạp xe nhong nhong con đường làng đất nện
buổi tối hát nghêu ngao bầu trời mái nhà nhân loại không biết “vì đâu trăng vui nên trăng rụng xuống cầu” [**]
nhớ cổ thành Quảng Trị / dòng sông Thạch Hản
nhớ Ngọc Cẩm – Nguyễn Hữu Thiết
nhớ Hoàng Thi Thơ
đậm nét điểm nhấn dạt dào nét cọ
trăng chảy từng sợi
từng sợi trăng chảy
trăng vui nên trăng rụng xuống cầu
cũng không cần biết vì đâu
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.

Có gì hình như rất xưa
mái che bầu trời vén lên ta di chuyển bốn chân quĩ đạo phi thuyền không gian vẽ đường cầu vồng ngũ sắc ngắn nhất trăng rụng xuống cầu / không phải đường rơi thẳng đứng là đường ngắn nhất
ta thử vẽ đậm chất hoang sơ điểm nhấn dạt dào nét cọ ngân vang đà sống tâm sinh lý toàn diện trước khi trăng rụng trăng phải bồi hồi lắm trăng phải kích ngất lắm trăng phải vui hết cỡ trăng phải chờ bìm bịp kêu trăng phải mong nước lớn trước khi trăng rụng mà phải rụng xuống cầu mới được
cũng như khi ta nguyệt thực em biển nguy nga rụng trứng
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.

Có gì hình như rất xưa
cố gắng giải thích dù bằng tưởng tượng hay cảm xúc dù vén màn lên dù khoả thân ra cũng không thấy hết cũng không hiểu được vì đâu trăng vui nên trăng rụng xuống cầu
ta không còn thời gian để che giấu mặc dầu thời gian cũng là nơi ẩn giấu an toàn là cái chết
những cánh cửa sổ hãy mở rộng ra giờ triết hiện sinh em chỉ nghe tiếng chim hót ngoài vườn
hãy mở ra tất cả cánh cửa dù đã vong thân dù đã bại liệt dù đã rong rêu dù đã lâm nạn dù đã tù đày khổ sai biệt xứ dù đã chia lìa khốn khổ
hãy mở cửa ra hãy gần gũi lại
như vừa mới tháng tư ta gặp lại Trúc Liên – Duy Thanh ở San Francisco
Đinh Cường nói để điểm danh người hoạ sĩ vừa bước qua tuổi 81 đang hào hứng thao thao bất tuyệt về loại thuốc mới trị ung thư tuỷ sống trên đà hồi phục
anh cười
nụ cười sơ sinh
tuôi ngoài 80 trở lại y như thời làm báo Sáng Tạo đường Ký Con Saigon anh cười rất lạ
giống y như bây giờ
nụ cười sơ sinh
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.

Có gì hình như rất xưa
thời gian làm ta rất cũ
môi hoang vu trỗ ngọn mây tím sắc độ hoang hoá mê lộ ngậm cứng / nhai nghiến / nuốt trộng thành phố cũ mưa mau ảo giác lạnh
Tạp sự viết ở San Jose tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.


Hải Phương

tháng 6 ở San Jose
2012

_________________________
[*]Hoá Thân, 1958.
[**]Hoàng Thi Thơ.


Hãy phủ định ta đi em kẻ làm thơ lỗi thời giữa chợ




Sáng nay không khí vườn em hồng thơm rười rượi
Môi em rịn ứa hương trầm rủ tím đêm qua
Hãy hôn ta đi em
Những chiếc hôn sóng sánh bình minh xanh
Một thời rực rã nắng trên cây
Một thời mưa dầm trắng cầu trắng núi
Một thời xúc cảm ngập chìm tóc em hương quyến rũ không thể bứt ra được không thể be bờ tát cạn không thể bao che lại nổi khoảng trống bao la gió
Một thời lóng lánh cõi lòng riêng không thể giấu đi đâu được hào quang bồng bềnh bọt biển
Một thời không thể thôi không thể ngừng không thể ngưng lênh đênh mắt môi say đắm.

Sáng nay không khí vườn em im ắng
Thì hãy khoả thân ra vỡ tan ngọn sóng
Hãy xé mở rộng khe hở đời thường thênh thang bóng đổ nhiệt đới tháng bảy ở San Jose trái tim Apple và bộ óc Intel của nhân loại thế kỷ @ kỳ diệu
Hãy hôn ta đi em đừng ngưng khát vọng
Hãy phủ định ta đi em đừng ngưng sáng tạo
Hãy vỡ đất ra từng sợi mỏng xây dựng yêu kiều vương quốc điện tử tình yêu
Hãy hôn ta đi em kịp chuyến xe về xa ngái bầu trời vàng hoa thung lũng.

Sáng nay vườn em ngọt quá có tiếng chim hót
Thì em hãy hát bằng đôi mõi vụng dại của ta
Hãy gõ nhịp tiếng dương cầm gió bằng mười ngón tay thà thượt sợi tơ rung
Hãy hôn ta đi em kịp chuyến tốc hành lúc bình minh khép lại
Thí hãy mở ngày ra bằng đôi mắt em trùng dương sóng biếc
Hãy phủ định ta đi em kịp bữa trưa đứng bóng trên đỉnh non mù lũ chim hoàng cúc trốn biệt
Hãy tìm cho nhau đi em những gì chưa mất bằng tiếng hát rịm tím sắc màu cô lữ
Hát lên
Hãy hát lên đi em bằng đôi môi thật thà của ta
Kẻ làm thơ lỗi thời giữa chợ.

Sáng nay vườn em bày biện bữa tiệc bình minh xanh
Thì hãy hôn ta đi em kịp chuyến xe về xa ngái lúc chia tay bầu trời ý niệm
Hãy rót đầy chén cạn cho ta đi em thứ rượu cất ủ thiên niên rịn ứa mạch thời gian chảy qua cồn ngực em tồn sinh ấm lửa
Cuối cùng
Hãy phủ nhận ta đi em kẻ làm thơ lỗi thời giữa chợ.

Hải Phương

Khi ở thung lũng điện tử
Tháng bảy 2012


Ở Bàn Cờ Ở San Jose Ở Pennsylvania Ở Paris Ở Newyork Hay Ở Đâu Cũng Vậy





Hôm qua ta về bang Pennsylvania
nơi này màu trăng cũng lỗi thời
trí nhớ mọc ngược trên cành cây già cổi
chỉ riêng mình em thì rất mới
sớm mai xanh vô cùng
mềm mại hạt sương trên cỏ .
Ta nghĩ đến nơi cư trú
vùng đất vùng trời khí hậu thổ ngơi tình yêu chải chuốt tâm hồn em mà mượt
có tiếng chuông nhà thờ Núi Đá Nhatrang ngân nga sáng trưa chiều tối
có tiếng sóng biển vỗ nhẹ râm ran bờ cát
có chiều mưa rây Đalat tháng tư vừa đủ ướt áo em nữ sinh Bùi Thị Xuân và gió
Lâm Viên gió bâng khuâng
những con đường em đi qua
nhưng không cùng ta bước tới .
Khi ở Phan Thiết ở San Francisco ở Long Xuyên ở Rạch Giá hay ở đâu cũng vậy
saigon bữa trước ta về
quê hương ngàn đời yêu dấu
đất nước xa lìa trái tim ta đời đời thổn thức
và em
con đường Nguyễn Thiện Thuật / Bàn Cờ
Cao Thắng / Phan đình Phùng
con đường nào chúng ta cũng đã đi qua
nhưng không cùng đi một lúc
bước chân bỗng dưng ngập ngừng đứng lại nhìn đâu đó bơ vơ những gì mấy thuở chưa đành bỏ lại
buổi chiều ở trường Rạng Đông qua rất vội
nơi con cái học hành
nơi mà hoài vọng ta rung lên cùng cây đàn thần muôn điệu về sau
về sau nữa như thời gian vĩnh cửu trôi qua cửa sổ lớp học vỡ lòng tuổi nhỏ .
Khi ở Pennsylvania ở San Jose ở Tân Lập / Vĩnh Phú /. Ngã Ba Bà Chi ở Bolsa / phố Việt hay ở đâu cũng vậy
ta lại nghe lao xao buổi chiều lai láng bước em về đôi môi ô mai thơm lựng mùa cây trái Lái Thiêu / Thủ Dầu Một Cái Lậy Cái Bè An Hữu Long Xuyên Rạch Già Cần Thơ Phụng Hiệp Cầu Bóng Tháp Bà Đại Lãnh Cam Ranh...
những cái tên của xứ sở / số kiếp / và em
ta thèm gom lại sống một đời ngắn ngủi với hư vô và màu trăng đã lỗi thời còn soi bóng đổ .
Khi ở Nhatrang ở Pennsylvania ở Bàn Cờ Ở Cam Ranh ở Chủng Viện Francisco Xavier hay ở đâu cũng vậy
ở Bến Ninh Kiều có tiếng mì gõ khuya mùi mẩn
ở đại học xá Minh Mạng nửa khuya tiếng rao chè giọng chào mời nam bộ thân quen lanh lảnh
ở Suối Máu Biên Hòa
ta nghe tiếng đạn bom reo hò xung trận Ấp Bắc Đồng Xoài Bình Giã Chailie Dackto Pleiku Cheo Reo Phú Bổn....
ở đâu lúc nào ta cũng rõng tai nghe âm vang tiếng đời qua rất vội trên hành lang ký ức bị vùi dập / lãng quên / tội nghiệp .
Khi ở Bàn Cờ ở Pennsylvania hay ở đâu cũng vậy
ký úc đời sống đã bén mùi hang ổ / con cái / quê nhà / tình yêu / hạnh phúc / đau khổ / tủi nhục / máu xương... / trôn lẫn
và em
Cảm Ơn Tháng Giêng Biêng Biếc Ngực Em Cười ( * )

( * ) Tên tập thơ của tác giả do Queen xuất bản tại Hoa Kỳ, 2oo6 .
Khi ở San Jose
Tháng bảy 2012


Thơ ta lội qua một dòng sông thời tienve.org






Ta phát hiện câu hỏi gợi ý mời gọi gợi mở sang trọng trong điện thư
giống như mười năm tình yêu mới bắt đầu lập trình làm nháp
thơ ta lội qua một dòng sông tới biển nghìn trùng con sóng vỗ
thời tienve.org

Ta bắt đầu trang hoàng cảm xúc
bày biện bánh lái tâm hồn
son phấn từng con chữ trong từng câu chắt chiu mượn được của thần linh
níu kéo bầu trời ý niệm xuống mặt đất
trộn lẫn đời thường thời tiết khí hậu nắng mưa
mà gã tình si hoài vọng mãi tháng giêng
thơ ta phục chế màu xanh siêu thực nội tàng rộn rã
thời tienve.org

Trên bàn tiệc sinh nhật mười năm
anh em ngồi lại
xé bỏ trái tim ra
từng miếng nhỏ tự do
từng miếng nhỏ đời sống
từng miếng nhỏ quê nhà bỏ lại
từng miếng nhỏ thân phận lưu đày
từng miếng nhỏ hy vọng / tuyệt vọng
từng miếng từng miếng nhỏ quạnh hiu
từng miếng nhỏ cô đơn lộng lẫy
từng miếng nhỏ phế tích thời gian tuổi thơ cùng khổ
từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ
hãy bày biện ra
hãy chuyên chở tới
hãy gởi đi xa về phía trước
hai mươi năm
ba mươi năm nữa
thơ ta vỗ nhịp điệu nhớ nhung xanh sắc màu lá biếc
thời tienve.org

Từ San Francisco
ta hân hoan gởi chút sương mù và Caffe Trieste vùng vịnh
từ San Jose
ta xôn xao gởi những sáng mưa nhẹ và lá vàng rơi chiều thung lũng
từ Silicon Valley
vương quốc Apple / Intel / Google
nơi bộ óc nền văn minh nhân loại thế kỷ 21 đặt bản doanh
cũng là nơi có nhiều đường rãnh / vết nứt báo trước hiểm họa ngày mai ngày kia vỡ
tan tành chìm sâu dưới lòng biển
ta vui mừng gởi tới Sydney lời chào anh em bè bạn
kỷ niệm sinh nhật mười năm tienve.org
không phải như là / mà phải là bữa tiệc nhân sinh với trái tim nồng nàn khai mở
say đắm cuồng điên dấu ái.

Hải Phương

khi ở Silicon Valley
năm sinh nhật thứ mười tienve.org 2012


Thuở Con Còng Biển Lên Ngôi Đại Đế





Con còng biển phải gió / cõng gió / chạy quanh bãi cát
trên lưng mang nặng lớp sương mù mộng mị
rất sẵn
đêm mục rã
biển giận dữ
điên tiết cào cấu cuồng lũ
xô giạt phiến thời gian hiu quạnh
tê cứng vách đá tảng vô tri vô ngã vô nghì vô cảm
không khái niệm
không nguồn mạch
không bắt đầu
không chấm hết
không không không
không tranh bá đồ vương
không lớp học
không thư viện
không giảng đường
không giờ triết học để em nhìn ra cửa sổ nghe chim hót
không cấn thai
không lâm sàng
không sống
không chết
không tang nghi quán thơ
không yêu
không hận
không tất cả
không hiện hữu
không hư vô
không vô thường
không cõi đi về
không nơi trở lại
không máu của đất
không hồn của trời
không phục sinh
không đời
không kiếp...

Biết đâu sáng mai thức dậy
con còng biển được tước phong làm vua / là vua
bọn thi sĩ thứ thiệt trải chiếu hoa dưới ánh nắng mặt trời nghinh đón
trái tim cuồng nhiệt nhận nhiệm vụ xe cát
và hát
không máu của đất
không hồn của trời
không âm thanh của màu sắc
Thuở Con Còng Biển Lên Ngôi Đại Đế.

Hải Phương

Khi ở Sillicon Valley
Tháng chạp 2012


Monday, November 13, 2017

Ta Đứng Hát Không Lời Bài Ca Hành Lữ






Tặng Queen , Trương Thị Thịnh , Kiều Loan , Vy +  Nguyễn Xuân Hoàng ,
Thường Quán , Sao Biển , Nguyễn Xuân Thiệp , Lữ Quỳnh  ,Hà Cẩm Tâm …

Là khi đám mây ngũ sắc
nứt rạn kẽ hở tiền thân
kiếp trước rụng lá trơ trụi
ngày tháng mọc cỏ
mùa màng em hưu canh
mặt đất khô cạn dòng nước
buổi chiều trái tim kẻ du mục phóng túng đứng trên núi hát bài ca hành lữ cầu cứu diện mạo của hư vô
ảo .

Là khi đầu đông đến tình cờ
chiếc lá cuối cùng
của Tuấn Khanh
rơi
trước sân nhà
buổi chiều nhiều âm sắc trôi lặng lẽ
bức tranh pha trộn màu vàng đất con đường lên đồi gió lao xao
hàng cây phong vàng tươi sắc lá sau mấy ngày mưa nhẹ như rây cảnh tượng
ta rủ rê Queen lên núi chơi
đôi tình nhân tìm mãi hạnh phúc đời thường
hát .

Là khi trở lại
buổi tối dưới chân đồi
căn nhà nhỏ có hàng rào gỗ sơn đỏ
sân xanh mượt cỏ
Queen bày bữa tiệc đơn sơ
đón tiếp bạn bè ngày lễ Tạ Ơn
cũng có nến lung linh / gà tây /rượu đỏ / linh tinh các cái
có bạn ở gần
có bạn ở tiểu bang xa
có bạn ở Úc châu xa xôi như anh Thường Quán
quây quần lại
tạ ơn nhau
tạ ơn đời sống
và hát như kẻ du mục không có đất đai khi dừng chân lại nhớ nhung quê nhà luôn cầu nguyện mưa thuận gió hòa thời vụ em mùa màng bội thu lương thực xẻ chia cho thế giới đói  .

Là khi trở lại với ta
tiếng dương cầm đá
buổi chiều cầu cứu diện mạo hư vô
căn nhà nhỏ dưới chân đồi có hàng rào gỗ
con đường vàng đất lá vàng rơi
mưa rây ảnh tượng
ta hát
cảm ơn Queen bày biện trong ngoài sau trước
cảm ơn bạn bè
vì ta mà tới
đêm khuya nhóm lửa thắp tình nhau .

Là khi trở lại với ta
thơ mọc nhánh buổi chiều đầu đông đứng trên núi hát như kẻ hành lữ cầu cứu diện mạo của hư vô
thơ cứa nghiến vành đai  trí nhớ bùn đen biến tấu khúc luân vũ không đoạn cuối
ta đứng hát không lời
thơ nỗi niềm nguy nga
gởi lại .

Khi ở Sillicon Valley
Tháng chạp 2012


HẢI  P H Ư Ơ N G